Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Người về- Văn Châu

Người về- Văn Châu


NGƯỜI VỀ…

Người về… đang buổi lập đông
Có nghe lòng buốt lạnh không?- Hỡi Người!
Lấy gì sưởi ấm đôi môi
Vòng tay đâu thể ôm Người như xưa.

Người về… gặp lúc bão mưa
Che sao khỏi ướt đôi bờ vai ngoan
Gió đùa tóc rối ngổn ngang
Có làm Người sợ phai tàn sắc hương?

Người về…phố núi mù sương
Hoa vàng; bướm trắng lòng vương vấn gì?
Từ ngày cất bước từ ly
Có còn giữ lại chút gì đời nhau?

Người về…như hạt mưa ngâu
Nhớ mang kim chỉ vá khâu cuộc tình
Dẫu đời đã quá điêu linh
Ta thầm giữ mãi bóng hình uyên nguyên.

Người về…tâm có bình yên,
Trải bao dâu bể luống phiền muộn chăng?
Đêm nay dưới cội nguyệt rằm
Có ta ngồi với…bóng mình- Hát khan!

Người về…trĩu gánh đa đoan!


                Văn Châu


4 comments           Phố núi và bạn bè
Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
Google Comments
Facebook Comments

    4 nhận xét:

  1. Người về trĩu gánh đa đoan...Càng sẻ chia càng thêm trĩu nặng, phải không anh Văn Châu?

    Trả lờiXóa
  2. LangthangBNN20:25, 23/08/2013

    Người về…như hạt mưa ngâu
    Nhớ mang kim chỉ vá khâu cuộc tình

    có lẽ "người ta" chỉ nên về để tìm lại những mảnh tình xưa và nếu có thể thì trân trọng, giữ gìn như những kỷ niệm đẹp của một thời...

    đem kim chỉ để khâu vá lại, biết đâu chừng làm "người ta" đau thêm một lần nữa, mà kết quả cũng không chắc có gì đẹp hơn là những mảnh tình vá víu...

    Trả lờiXóa
  3. Những mãnh tình đã rách thì có khâu vá cũng đâu giúp nó lành lặn, trở lại trinh nguyên được? Chẳng qua giúp nó đẹp hơn một chút thôi. Không đến nỗi làm đau nhau đâu, nếu không thì người đã không về

    Trả lờiXóa
  4. Cảm ơn KTT và LangthangBNN đã ghé thăm và chia sẻ.

    Người về...thêm một lần đau
    Tim ta có vết hằn sâu- chẳng lành!

    Thân ái !!!

    Trả lờiXóa