Phố núi và bạn bè...
Nơi lưu giữ kỷ niệm học trò và giao lưu, tản mạn... cùng bạn bè gần xa
Không bao giờ quá sớm để kết bạn và quá muộn để yêu (Sandy Wilson)

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

PLEIKU, THÁNG TƯ VỀ

      Đã lâu tôi có dịp về thăm Pleiku. Phố núi bây giờ đã thay đổi rất nhiều. Phố xá khang trang, to lớn hơn.Nhiều con đường mới mở làm thành phố thêm nhộn nhịp, tấp nập. Những con đường có hàng cây xanh với hoa đủ sắc màu, rực rỡ giữa bầu trời xanh ngát.

    Bắt đầu vào hạ. Hoa bằng lăng tím đang nghiêng mình theo gió trên các đường phố trong cái nắng chói chang. Có lẽ hoa nở rộ nhất trên dường Đinh Tiên Hoàng ngày xưa anh ở.

Hoa bằng lăng Pleiku tháng 4

      Tháng Tư về, khúc giao mùa giữa xuân và hạ. Với dường cong mềm mại, vàng rực của hoa muồng Hoàng Yến, diụ dàng trong khuôn viên nhà thờ Thăng Thiên mà mỗi mùa hè tôi và anh đã đi qua.

      Mùa hạ về, khi những nhành phượng vĩ đỏ thắm trong sân trường, xen lẫn vài cây trên các con đường cũng là lúc mùa thi , mùa chia tay của những tình yêu tuổi học trò.

      Tháng tư về, Pleiku được tô điểm thêm màu trắng của những gánh hàng hoa loa kèn, dược bày bán cả phố chợ. Người ta bảo hoa loa kèn chăm sóc trong sáu tháng và chỉ nở một tháng trong năm. Mùi hương của hoa loa kèn dịu dàng cũng làm say đắm lòng người.

Phượng Pleiku tháng 4

       Tháng tư về tôi đã gặp anh khi anh về thăm ngoại- nhà ngoại anh đối diện với nhà tôi - Không hiểu sao tôi có cảm tình với anh khi lần đầu gặp. Ngày ấy anh từ Phố núi chuẩn bị xuống trường tỉnh để học năm cuối trung học.Tôi sắp bước vào năm cuối của trường huyện chỉ loe hoe vài lớp đệ nhất cấp. Khi ấy, tôi, cô bé - ái nữ của một gia đình giàu có thị trấn. Tôi sống được sự chăm sóc, chìu chuộng của ba mẹ, lãng mạn, mộng mơ của tuổi vừa biết yêu. Tôi yêu văn thơ và có tý nhan sắc nên cuộc sống của tôi cũng đa tình và đầy ước vọng. Thú thật là tôi dược nhiều chàng trai săn đón. Thế nhưng anh đã cuốn hút và chiếm lĩnh trái tim tôi từ dạo ấy. Tôi thương anh ở cái tính chân thật, hiền hòa, có chút gì thông minh, hóm hỉnh. Tôi biết anh nhút nhát, rụt rè khi nói chuyện tình yêu vì anh bận việc học và còn lo tương lai của mình. Tôi cố tình làm quen anh khi biết anh có ông anh bà con học cùng lớp với tôi. Tôi đã nhờ bạn ấy làm chim xanh những bức thư tình đầu tiên và không quên "nịnh đầm " bà ngoại của anh.

        Thế là chúng tôi đã yêu thương nhau. Mỗi tuần anh về thăm ngoại và đến với tôi. Sau nhiều lần anh đến nhà, dù ba mẹ tôi khó tính nhưng rồi cũng quí mến anh. Vào những buổi chiều hay đêm trăng sáng tôi và anh dạo mát nơi bờ sông. Con đường có lũy tre xanh. Bờ bên kia là bãi cát trắng mịn. Dòng sông hiền hòa và tuổi thơ tôi thường ngâm mình dưới nước xanh trong mát

           Con dường xưa nho nhỏ
           Nối chiếc cầu xinh xinh
           Sông bên bồi bên lở
           Nơi ta gặp mỗi tuần

     Thời gian qua nhanh. Chúng tôi chứa trong ngăn bao kỷ niệm vui buồn trong cuộc sống.Khi tôi xuống học trường Nữ thì anh đã vào SG học Đại học. Tôi thuê nhà trọ gần trường và cũng như anh về thăm nhà mỗi tuần. Nhớ đến anh, tôi lang thang qua cầu và cảm thấy buồn, trống vắng.

           Con dường xưa vẫn thế
           Em lặng lẽ đi về
           Bóng hình anh xa vắng
           Buồn mỗi chiều qua sông

PLEIKU, THÁNG TƯ VỀ

     Sống thiếu anh tôi thấy mình lạc lỏng, chơi vơi, mất phương hướng. Đến năm cuối Sư phạm tôi đã đánh mất tình yêu đối với anh vì những phút xao lòng...

     Người ta bảo " hồng nhan đa truân " và " xa mặt cách lòng " phải không anh ? Tôi đã không giữ dược lòng mình trong sạch, ray rứt, ân hận nhớ lại những lần hai đứa ngồi dưới gốc bằng lăng, anh bảo " hoa màu tím, đẹp, mỏng manh nhưng chung thủy "

      Tháng tư về, khi những cây mận, cây Lựu sau nhà  đã cho những trái đỏ tươi trĩu nặng trên cành. Tôi đăm chiêu nhìn về phía trời xa và nghĩ về anh.

      Tư ngày ấy tôi lặng lẽ chia tay anh để lòng anh khỏi vướng bận. Tôi biết anh rất yêu và sẵn sàng tha thứ cho tôi. Nhưng với tôi, thà rằng như thế sẽ đẹp hơn. Qua tình yêu của anh, tôi cảm nhận dược ý nghĩa và nỗi buồn khi phải chia ly. Như một nhà văn nào tôi đã đọc: " Ai chưa biết yêu thì chưa biết sư đau khổ của tình yêu"

      Tháng tư về trên cao nguyên lộng gió này, tôi đi ngang qua nhà anh nhiều lần nhưng ngại ngùng khi gặp anh.Tôi biết anh đang sống trong một ngôi nhà yêu thương với người vợ trẻ quán xuyến và những đứa con anh đã thành đạt. Tôi nghĩ, con người hiền lành như anh xứng đáng được hưởng hạnh phúc ấy


PLEIKU, THÁNG TƯ VỀ

      Tối nay, tôi cùng vài người bạn cũ ngồi quán cafe nhạc Trịnh tâm sự để ngày mai về lại Phố biển.Chúng tôi tìm một bàn trong góc, suy tư về cuộc đời, để rồi buồn man mác khi bài hát " Một cõi đi về " của Trịnh Công Sơn qua tiếng hát Khánh Ly

       " Mây che trên đầu và nắng trên vai, Đôi chân ta đi sông còn ở lại. Con tim yêu thương vô tình chợt gọi . Lại thấy trong ta hiện bóng con người "

      Đêm nay, tôi cũng tự trải lòng mình cho vơi đi nỗi nhớ nhung và những dằn vặt bấy lâu tôi im lặng. Tôi mong anh hiểu lòng tôi và một lời xin lỗi muộn màng

              Anh đừng trách chi em
              Vội vã bến đò ngang
               Không một lời từ biệt
               Mà anh vẫn đợi mong.
               
                     MINH TRIẾT PK
click comment
3 comments
       icon edit
  • Blog:
  • Page:
  • tweet-button
  • Share to Printer
  • CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH:

    PLEIKU, THÁNG TƯ VỀ Đã lâu tôi có dịp về thăm Pleiku. Phố núi bây giờ đã thay đổi rất nhiều. PLEIKU, THÁNG TƯ VỀ- Minh Triết PK 4.5 NhuYGialai 177 Pham Van Dong- Pleiku GiaLai 600000 VietNam 2013-04-21T04:00:00+07:00
    PLEIKU, THÁNG TƯ VỀ- Minh Triết PK
    • Thể loại
    • Tác giả
    • Thời gian
    Mục lục:
    • Theo thể loại
    • Theo tác giả
    • Theo thời gian
    Click tùy chọn để xem và comments nhé, Thanks!
    Google Comments
    Facebook Comments
        3 nhận xét:
    1. lê phước04:35, 23/04/2013

      Pleiku tháng tư về nó không đẹp như bạn viết(Đối với tôi).

      Trả lờiXóa
    2. Minh Triết PK08:26, 23/04/2013

      Cảm ơn bạn lê phước đã đọc bài viết. Đối với tôi, có người xem và góp ý là hạnh phúc lắm rồi! Trong văn chương, sự cảm nhận cũng giống như việc ăn uống tùy thuộc khẩu vị của mỗi người.Các bài văn, thơ về lãnh vực tình yêu lắm lúc là tưởng tượng, hư cấu...Thật ra chuyện ngoài đời còn tệ, phũ phàng lắm.Riêng tôi, cũng chỉ tập làm văn, tập làm thơ vài tháng mới đây thôi chứ chẳng phải nhà thơ, nhà văn gì đâu. Bạn thông cảm, tôi viết cho vui thôi mà. Chân thành đón nhận sự phê bình, đóng góp các bài viết khác. Cảm ơn và chào bạn

      Trả lờiXóa
    3. HOÀNG VIỄN PHỐ23:05, 25/04/2013

      anh Triết viét bài này hay quá ,em đọc và tin Pleiku mình như thế ,có bằng lăng tím ,có phượng đỏ rưng rưng ,có màu vàng của Hoàng Yến kiêu sa ,thêm lá phượng xanh với loa kèn trắng .Có chút tình làm vương vấn bước chân ,chừng đó cũng đủ để nhớ Pk rồi ,ước gì giờ được về thăm con phố ,gặp bạn bè để lang thang ,có lẽ khi em về mùa hoa Bằnglăng không còn nữa ....Ôi ! thèm

      Trả lờiXóa